Truyện Mỗi Ngày

Mới nhất

Mưa Sài Gòn

Nhưng mẹ biết, dù mưa hay nắng, còn có một Sài Gòn khác có thể che mưa che nắng cho con. *** Sài Gòn đang mùa mưa. Nghe bảo:”Mưa Sài Gòn giống tính tình con gái Sài Gòn”. Hải mới đến, không biết con gái xứ này như thế nào. Còn cái sự mưa nơi

Ký ức một dòng sông

Những người bạn nhỏ thuở hôm nào đã cùng tôi ngày đêm với tháng năm, vẫn gần gũi mật thiết với con sông thân thương giờ đã mỗi đứa một phương trời. Đi tìm tương lai hạnh phúc trên đường đời cho riêng mình, đâu còn tụ tập nô đùa bên dòng sông như những

Viết cho bố của con

Cuộc sống xa bố từ nhỏ khiến cho con tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đương đầu với những khó khăn, không khóc lóc, không yếu đuối trong bất cứ hoàn cảnh nào,luôn cố tỏ ra mạnh mẽ trước mắt bố. Để rồi hôm nay, trái tim con đã phải gào thét lên

Gió tháng 6

Đôi khi tôi biết Gió có rất nhiều điều muốn nói với tôi nhưng rồi lại im lặng, với tôi Gió luôn là một người đặc biệt nhưng tôi biết Gió không bao giờ thuộc về tôi. *** Ngày tôi gặp Gió cái ấn tượng ban đầu chẳng mấy tốt đẹp, cái dáng vẻ bất

Người đuổi gió đi muôn nơi

“Tôi tên là An. Mẹ tôi là một con điếm. Cha tôi là một gã khốn nạn. Tôi mong tất cả các bạn chết hết đi.” *** Chim tự do Đuổi gió! Đi muôn nơi! Thở gió ăn sương. Nào có mệt mỏi. Chim tự do Bãy mãi! Tìm đường về nhà! … Nhà là

Ký ức – Ngủ yên nhé!

“Chị ơi! Trường mất rồi…” Nhi không tin vào tai mình nữa, chắc là cô đang nghe nhầm.. Nhi cố gọi lại để chắc chắn những gì mình nghe chỉ là sự nhầm lẫn, một sự nhầm lẫn đáng ghét. Nhưng đáp lại Nhi chỉ có tiếng nức nở đến nghẹn ngào..Nhi cảm nhận được

Viết tiếp một giấc mơ

Cậu là ánh dương rực rỡ nhất với tớ. *** Tôi đã nghe nói nhiều lần rằng một nụ cười là hệ thống đèn chiếu sáng cho khuôn mặt, là hệ thống làm mát cái đầu và là hệ thống sưởi ấm trái tim. Có một nụ cười như thế đã luôn ở đó, bên

Nhặt vài cuốn sách

Trong cuộc sống, có những lúc chúng ta giúp người khác một điều đơn giản. Nhưng ý nghĩa và ảnh hưởng của nó đôi khi rất lớn. Mỗi người bạn là một món quà mà cuộc sống trao tặng cho chúng ta. Robert Louis Stevenson *** Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường về nhà, Mark trông

Lạc lối

Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tháng ngày hôm nay đã là bao nhiêu rồi? Tuyết vẫn còn rơi vào mùa đông chứ? Ánh trăng bạc có còn song hành cùng những vì sao trong màn đêm huyền bí hay không? Không, tôi không cần biết những điều đó. Tôi chỉ biết rằng khi